Gửi người làm mọi ngày bình thường trở nên đáng nhớ
Anh viết đi viết lại lá thư này bốn lần. Lần nào cũng xoá, vì chữ nghĩa cứ ra bé hơn thứ anh thật sự cảm thấy, mà em thì xứng đáng với thứ lớn hơn thế.
Nên anh nói thẳng điều đúng nhất: em là phần đẹp nhất trong cuộc đời anh. Không phải phần náo nhiệt nhất, không phải phần kịch tính nhất — mà là đẹp nhất. Hai thứ đó khác nhau, và anh mất khá lâu mới hiểu ra.
Anh từng nghĩ yêu là phải như pháo hoa. Rồi anh gặp em, và biết hoá ra nó giống cảm giác về đến nhà giữa trời mưa hơn. Giống việc có người để đèn chờ mình. Giống being được hiểu — hiểu thật, kể cả những phần chẳng hay ho gì — mà vẫn được giữ lại.
Anh nhớ những chuyện nhỏ nhiều hơn chuyện lớn. Cái kiểu em ngân nga khi tập trung mà chẳng biết mình đang làm thế. Cái kiểu em luôn đưa anh phần to hơn rồi im lặng không nói gì. Cái kiểu em cười trước câu chốt của chính mình nửa giây. Chẳng ai báo trước cho anh rằng đây mới là những thứ anh quý nhất.
Có những tháng rất khó. Anh không quên, và cũng không muốn quên. Hai đứa mệt, gắt nhau, chẳng ai ở phiên bản tốt nhất. Điều anh nhớ là em đã ở lại. Em làm cái việc chẳng lãng mạn chút nào là ở lại, vào đúng những ngày ở lại không hề lãng mạn. Đó là thứ anh biết ơn nhất.
Nếu hôm nay được tặng em một món, anh sẽ không tặng đồ vật. Anh sẽ tặng em khả năng nhìn thấy chính mình theo cách anh nhìn em, chỉ mười giây thôi. Anh nghĩ nó sẽ thay đổi cách em nói chuyện với bản thân mãi mãi.
Cảm ơn em vì từng ngày thứ Ba bình thường. Cảm ơn em vì sự kiên nhẫn anh chưa xứng đáng được nhận. Cảm ơn em vì vẫn là người anh muốn kể chuyện đầu tiên.
Mừng thêm một năm của những điều nhỏ. Anh không đi đâu cả.
Luôn là của em,
Khải